Gái Gú Việt Nam

Thằng Đức – Quyển 1 – Tác giả Lạtma

Phần 183
– “Bà Chủ… Ba người khách kia hình như không ổn…” Liên… nữ phục vụ tiến đến gần Thu đang ngồi sau quầy thu tiền nói nhỏ… ánh mắt hướng về cái bàn nơi có ba người khách… hình như là một cặp vợ chồng và đứa con gái nhỏ trạc tuổi Gia Hân… Họ đến đây từ lúc cuối giờ điểm tâm buổi sáng… và ngồi cho đến bây giờ… Hình như đang chờ ai…

– “Ây… nhiều chuyện… đi làm việc đi…”Thu mỉm cười…

Cuộc sống sung túc… nhàn hạ và vui vẻ nên nàng càng ngày nàng càng đẹp ra… thân hình cân đối… nước da trắng như trứng gà bóc… miệng cười má lúm đồng tiền… Khó có thể tưởng tượng đây là một người phụ nữ trên 40… nhưng nhìn chỉ khoảng hàng băm thôi và rất gợi tình… dễ làm bọn dâm dê nứng cặc…

Nhà hàng làm ăn ngày càng phát đạt… Sáng trưa tối khách đều đến đông nghẹt… Thức ăn ngon, phục vụ tốt là một phần… trong đó cũng có lắm gã háo sắc đến nhìn bà chủ Thu cho thỏa lòng… Nhìn thì nhìn… nhìn xong về nhà sục cặc thì được… đừng có mà dở trò dê xồm… sẽ thấy cuộc đời vô cùng khốn nạn… sống không bằng chết…

Thu đại nương là đàn bà của Đức ca… là chị dâu tôn kính… là nhân vật “bất khả xâm phạm”… Đàn em của Hưởng ca, Tuân ca, Vũ ca đều có nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho chị dâu… Thằng cặc nào dám hỗn láo… sẽ cho nó thấy quan tài…

Nhìn về phía ba người kia… Thu cũng để ý thấy có gì đó là lạ… quyết định bước đến mỉm cười chào hỏi…

– Hai vi… xin chào… Hình như hai vị từ nơi khác tới và chờ đợi ai thì phải… Không biết tôi có thể giúp được gì không?

– “Chào… Chào bà chủ… Tôi tên Đương… Chúng tôi… từ Đồng Tháp tới tìm Trần Đức… không biết…” Thấy Thu đến hỏi… Hai vợ chồng Đương cùng con gái đứng lên lễ độ chào… Đắn đo mãi… Đương cuối cùng cũng ngượng ngùng mở lời hỏi…

Từ sáng đến giờ trong lòng cứ thấp thỏm… Đương không còn đường nào để đi… đây là hy vọng cuối cùng… Nếu không thì gia đình một nhà ba miệng sẽ không biết làm thế nào… Chỉ có nước nằm đường… Thân nhân và bạn bè đều xa lánh… Đối với Trần Đức… Chỉ là phút giây gặp nhau… Đương không nghỉ là mảnh giấy của người thanh niên để lại có thể giúp mình trong lúc này… Nhưng khi cùng đường bí lối… cũng phải cầu may… Vì vậy Đương dẫn vợ con đến đây…

– “Ha ha… Thì ra anh chị và cháu đây là người quen của Đức à… Ây da… Vậy mà không biết sớm để tiếp đãi… Ngồi… Anh chị và cháu ngồi xuống đi… Liên à… nói nhà bếp làm vài món đãi khách…”

Sông có khúc người có lúc… Bản thân cũng đã từng trải qua những lúc khó khăn… nhìn qua Thu liền biết tình trạng của gia đình này… Hơn nửa là người quen của hắn nên rất niềm nở… không thể thất lễ được… Thấy trên bàn chỉ có một tô cháo nhỏ, nàng liền đôn đốc nhà bếp nấu canh chua, cá kho, tép rang đem lên… nói tóm lại là mời một bữa cơm khá thịnh soạn… Nàng còn căn dặn Liên chuẩn bị phòng cho gia đình Đương… Sau khi ông bà Tư đến… Cùng theo sự làm ăn phát đạt… nhà hàng gần đây cũng được nới rộng ra không ít… Phòng ở cho ba người không có vấn đề gì…

Sự niềm nở của bà chủ khiến hai vợ chồng Đương cảm động… Đương thở phào… như vậy là có hy vọng rồi… xin tá túc một thời gian ngắn trong khi chờ đợi kiếm một công việc mưu sinh…

– Tôi là Thu… anh Đương… chị nhà là…

– “Tội là Ngọc Thi… con gái Ngọc Hân… Ngọc Hân, Chào dì đi con” Vợ Đương mỉm cười chào đáp lễ… quay sang giuc con gái chào Thu…

– “Thưa Dì ạ…” Ngọc Hân lễ phép cúi chào…

– “Ừm ngoan… Cháu trạc tuổi Gia Hân thì phải… Thanh Trúc và Gia Hân thấy châu sẽ rất mừng… có thêm bạn rồi… Ha ha… Bác Tư trai… bác Tư gái… hai bác lại đây cháu giới thiệu… Đây là Anh chị Đương, Ngọc Thi cùng cháu Gia Hân… Là bạn của Đức đó…” Thu nhiệt tình để giảm bớt sự e ngại của gia đình Đương…

– “Ha ha… Dzậy à… ha ha… Chào Cậu… Có biết đánh cờ tướng hong dzị?”

Bác Tư ngây ngô chất phác hỏi… Từ ngày ở đây trồng và chăm sóc cây kiểng trong khu nhà hàng… ngoài giờ rảnh rỗi thì cùng đám đàn em của bọn Hưởng tắc kè đánh cờ tướng… người già thích và giỏi trò tiêu khiển này, nhưng bọn choai choai làm gì là đối thủ cờ của bác Tư… Vì vậy bác Tư nhàm chán… mỗi lần gặp người lạ là cứ hỏi có biết đánh cờ…

Đương sửng sốt…

– “Ông dà thiệt dô diên… mặc kệ ổng đi cậu…”Bà Tư